xem-chi-tiet-tin - UBND TP Vị Thanh

 

Tết thanh xuân

Ngày 21-01-2023 - Lượt xem: 31

        Theo gió giao mùa, cánh xuân đáp trên mái tóc chiếc lá, đen óng mượt bay lưng lửng qua đôi bờ vai tròn nhỏ. Mật nắng xuân trang điểm đôi bờ má ưng ửng như phong nền của bức tranh nhan sắc, bật nổi nụ hoa môi trái tim hồng chúm chím vào độ tuổi sắp chín trăng tròn lẻ. Cánh xuân trao em chiếc đũa thần kỳ trong cổ tích và chiếc gương thần soi thấu tương lai. Em nhìn qua gương, đôi mắt nai nâu xoe tròn, mơ mộng lẫn thẹn thùng, dù phẩm xuân cố nhuộm nhưng không thể nào thấm màu vào đôi cánh lụa trắng thiên thần mỗi sáng chao bay trong làn gió nhẹ mát. Nhịp guốc em mãi gõ điệp khúc đến trường, tay ôm cặp da, tay nghiêng vành nón lá, che dấu ánh mắt người dưng lạ kì đang lầm lì bên đường chứa đựng những ngôn tình. Đôi hia bảy dặm xuân, cho anh sức bền bĩ trên đôi chân đứng đợi mỗi buổi sáng. Chiếc đũa xuân thần kì, hóa giọng nói anh trở nên khào khào của chú vịt xiêm đực, vẫn nhút nhát và hơi chậm hiểu hơn những thục nữ cùng thời trang lứa. Luôn dại dột cất giấu những nỗi lòng thầm kín, nhiều đêm suy nghĩ, tự dặn lòng khi gặp em sẽ mở toang nắp hộp trái tim, cầm hết các thứ trao tận tay. Bao nhiêu ý nghĩ, lời hay soạn sẵn chỉ để rồi vụt biến trước ánh mắt em, đôi môi hoàn mỹ của mẹ cho anh bỗng dưng trở nên ngọng nghịu.

Ảnh Trung Quân

            Đêm về, tắt đèn muộn, sợ mẹ la rầy rồi nói dối rằng thức khuya để học bài nhưng quyển tập môn lịch sử vẫn nằm buồn trong cặp da. Thay vào đó, trên mặt bàn học là quyển tập giấy nháp, chằng chịt tên người được viết đi viết lại nhiều lần. Thẩn thờ, mơ mộng, suy nghĩ tìm những con chữ hay, đẹp, dễ thương, bắt chước người lớn làm những câu thơ học trò không vần điệu.

            Mỗi buổi trưa tan học bước lẽo đẽo theo sau, học ôn bài toán cộng với những con số nhịp gõ guốc mộc vang đều dưới đôi gót son, cứ thế mãi đến ngã rẽ về nhà em, mới chợt nhớ ra lá thư còn nằm trong túi áo. Ngẩn ngơ, luyến tiếc, đứng nhìn dáng em dừng lại nơi căn nhà có cánh cổng phủ vàng rực rỡ sắc Huỳnh Anh.

            Chiếc đũa thần xuân, hóa trời không mưa, nắng ấm, đẹp vàng ngọt đến nỗi cánh gió cũng ghen hờn mà thể hiện dáng vẻ của mình. Ngoài đường, trước sân nhà, trong vườn, đâu đâu cũng rực rỡ đủ màu sắc hoa, từng cánh bướm giang hồ quay về cố hương, thảy ánh mắt vo ve tỏ tình; các chú ong công nhân siêng năng làm việc say ngất vị ngọt thơm nồng hương rượu mật hoa. Trong vườn, những cây vú sữa, xoài, cam, bưởi đung đưa những trái gần độ xuân thì bẹo trêu, mấy cô, chú chim đang vui vẻ dự tiệc tất niên với lời ca, tiếng nhạc du dương hứa hẹn một mùa xuân chín ngọt trên cao. Ngoài đồng, ruộng lúa đã gặt xong trả lại cho cánh đồng sự trống vắng mênh mông một sắc màu nâu đen của đất bật nổi lên bầu trời xanh với những đôi cánh én đen chao liệng. Xuân cho cha niềm vui hạnh phúc, say mê tát ao bắt cá, mẹ xẻ phơi làm khô, chị phụ giúp ngâm gạo, anh và cha xay bột. Tận dụng mùa nắng đẹp xuân ban tặng, mẹ ngồi tráng bánh, cha thu hoạch liếp cải mang vào, chị rửa phơi heo héo, muối làm dưa. Rồi cầm lồng tre, hái những trái khế chua, vắt nước, cha ngồi chùi, đánh bóng đôi đèn và bộ lư đồng trên bàn thờ. Xuân cho mọi nhà thưởng thức món "thèo lèo, cứt chuột" đốt giấy hình cò bay, ngựa chạy đưa ông Táo về trời. Cha gom cỏ, lá trong vườn đốt mùa quá khứ, hái dừa cứng cại cho mẹ bào, sên mứt ngọt thơm. Hương tóc xuân hòa huyện hương hoa bưởi len theo làn gió thoảng hơi sương se se lạnh. Mẹ và chị ngồi dưới tấm chiếu lát hoa, gói những đòn bánh tét, sau sân vườn nhà, điệu nhạc luộc bánh sôi ùng ục, bập bùng ánh lửa bùng sáng đêm ba mươi … xa xa vang vọng lại hồi chuông chùa, điểm báo thời khác giao thừa. Mẹ bày bánh mứt lên bàn thờ ông bà, cửu quyền, thắp nhang khấn vái, khói hương thơm tỏa ấm. Mấy đứa con, cháu diện bộ quần áo mới, đứng chờ chúc mừng tuổi ông bà, cha mẹ, ánh mắt chúng hân hoan, môi nở nụ cười hồn nhiên tươi tắn khi tay nhận những bao giấy đỏ lì xì. Thời điểm giao thừa theo tàn tro nhang bay đi. Cha và mẹ hòa cùng mọi người ngoài đường phố tiến về ngôi chùa tìm hái lộc đầu năm. Mẹ trở về, đi ngủ sớm và dặn các con, không cho đứa nào cầm chổi quét nhà hay nói những điều gỡ, không may.

            Khi tiếng gà bên nhà hàng xóm gáy vang ò...ó...o...o mẹ thức dậy, lui cui đun lửa nấu cho cha ấm nước sôi để pha trà, sau đó mở bung cánh cửa nhà. Ánh nắng non giêng cũng vừa đến xông đất, các nàng mai, môi nở nụ cười xinh, duyên dáng, cô nào cũng lộng lẫy trong chiếc áo lụa huy hoàng. Chiếc đũa xuân thần kì, hóa mái tóc cha và mẹ những mùa bông lau trắng, biến em trở thành thiếu nữ duyên dáng, còn anh thì thôi cầm chiếc loa phát những âm thanh khào khào vịt xiêm trống.

            Xuân cho anh sự trưởng thành con trai, lòng tràn ngập niềm tự tin người lớn để mạnh dạn nói với em những lời chưa nói: " … Mùa xuân này, anh yêu em …!"

Huỳnh Duy Lộc


Đang online: 2
Hôm nay: 3588
Đã truy cập: 1675012
Bạn chưa có đủ quyền truy nhập portlet này.